Con Dâu Nhà Giàu Chương 21 - 25


Chương 21 Lửa giật bừng bừng

Lúc gần đi, Chu Thiến lại chạm mặt Kiều Tranh một lần. Lúc ấy, Triệu Hi Thành đang bắt tay chào tạm biệt Kiều Tranh, anh nói:

-         Kiều tổng xin hãy nghĩ về lời đề nghị khi nãy của tôi, chuyện này rất có lợi với cả hai chúng ta

Kiều Tranh mỉm cười, nho nhã mà lại khiêm tốn:

-         Tôi nhất định sẽ suy nghĩ thận trọng, Sếp Triệu đi từ từ

Nói xong, ánh mắt nhìn về phía Chu Thiến, đôi mắt thâm thúy như có ngàn vạn lời muốn nói, cuối cùng chỉ dồn vào câu nói nhẹ nhàng:

-          Triệu phu nhân, đi thong thả.

Chu Thiến chưa từng thấy ánh mắt này của anh, dường như có áp lực, vô cùng ưu thương, chân tình sâu sắc và sự bất đắc dĩ vô cùng. Cô không khỏi ngây người, chỉ có thể ngơ ngác nhìn mà nói không nên lời.

Đột nhiên, Triệu Hi Thành ôm thắt lưng cô, tay căng thẳng rồi hung hăng bấm eo cô. Chu Thiến đau đến thiếu chút nữa kêu lớn nhưng lập tức cũng tỉnh táo lại

Cô phẫn nộ nhìn về phía Triệu Hi Thành, chỉ thấy vẻ mặt Triệu Hi Thành thoải mái nói với Kiều Tranh và Thượng Quan Nhược Tuyết:

-         Vợ tôi hôm qua ngủ không ngon, cho nên tinh thần có chút bất an, thật ngại quá

Nghe xong lời này, sắc mặt Kiều Tranh trắng bệch, mà ánh mắt Thượng Quan Nhược Tuyết nhìn cô sắc như đao

Chu Thiến càng tức giận. Anh ta cố ý, anh ta cố ý làm cho anh Kiều Tranh hiểu lầm!


Triệu Hi Thành nhìn biểu hiện của tất cả mọi người, trong lòng cười lạnh rồi quay đầu nhìn Chu Thiến, giọng dịu dàng:

-         Còn không mau nói lời từ biệt với sếp Kiều

Nhưng Chu Thiến không có cách nào bỏ qua hàn băng trong ánh mắt thâm trầm của Triệu Hi Thành, điều này khiến trong nháy mắt, máu cô đông cứng lại

Nguy rồi, cô quá sơ suất, giờ cô là vợ của Triệu Hi Thành, anh ta là người bá đạo như vậy sao có thể cho phép vợ mình thất thố khi gặp lại tình nhân cũ như vậy. Kẻ trời sinh tàn nhẫn như anh ta sẽ làm gì với cô đây?

Vừa nghĩ đến đó, Chu Thiến cảm thấy như ngã vào hầm băng, lạnh thấu xương, mặt tái mét

Cô nhìn về phía Kiều Tranh, lúc này trong mắt Kiều Tranh đầy sự thân thiết, cô vừa chạm đến ánh mắt đó tim đã đau đớn, chỉ đành cúi đầu, giọng như muỗi kêu:

-         Tạm biệt

Sau đó bị Triệu Hi Thành đưa đi

Bọn họ đi rồi, Kiều Tranh vẫn đứng ở đó nhìn bóng dáng cô, hồi lâu không động đậy. Không ngờ, vừa về nước đã gặp lại cô…

-         Kiều Tranh

Thượng Quan Nhược Tuyết khẽ gọi anh, vẻ mặt u buồn:

-         Anh đã nói đã quên cô ấy, muốn bắt đầu lại từ đầu

Bọn họ đứng ở ngoài hành lang, lúc này khách khứa đã vãn, chỉ còn mấy nhân viên đang dọn dẹp

Cho nên giọng nói của cô vang lên trong đại sảnh vô cùng rõ ràng, rõ ràng đến độ Kiều Tranh không thể bỏ qua nó. Bên tai lại như nghe được giọng nói dịu dàng kia:

-         Kiều Tranh, em thích anh, anh thích em không?

-         Kiều Tranh, chỉ vì em là con gái nhà giàu nên anh không dám yêu em sao? Anh là kẻ nhu nhược!

-         Kiều Tranh, gặp được anh là điều tuyệt vời nhất đời em

-         Kiều Tranh, cho dù cả thế giới phản đối chúng ta bên nhau em cũng sẽ không rời bỏ anh

-         Kiều Tranh, chia tay đi! Chúng ta không hợp

Tim Kiều Tranh như có con dao chầm chậm cứa qua, đau thấu xương. Anh cười thảm:

-         Thì ra có một số việc không hề dễ như anh vẫn nghĩ

Sắc mặt Thượng Quan Nhược Tuyết tái nhợt:

-         Nhiều năm như vậy, em vẫn luôn ở bên anh, em vẫn chờ, vẫn chờ, vất vả lắm mới có hi vọng… Kết quả, trong mắt anh vẫn chẳng có em!

Trong giọng nói của cô có nỗi đau khôn cùng

Trong mắt Kiều Tranh là sự áy náy:

-         Nhược Tuyết, xin lỗi, là anh không tốt. Rời khỏi anh, đi khắp nơi, em sẽ phát hiện, thì ra Kiều Tranh cũng chẳng là gì, mấy năm qua căn bản không đáng!

-         Không! Kiều Tranh, em sẽ không buông tay. Giờ cô ấy đã kết hôn, hai người đã không có khả năng, cuối cùng sẽ có ngày anh phát hiện, thì ra Tống Thiệu Lâm cũng chẳng là gì, mấy năm qua căn bản không đáng!

Lúc Chu Thiến và Triệu Hi Thành rời đi thì đã khuya, trăng tròn vằng vặc giữa đêm đen, vô cùng sáng rỡ

Lái xe đã đứng ở cửa khách sạn chờ bọn họ.

Dọc đường đi, mặt Triệu Hi Thành xanh mét, trong xe là không khí yên tĩnh đáng sợ khiến người ta kinh hồn táng đảm.

Chu Thiến không dám trêu chọc anh, cô nhìn cảnh vật chạy lùi về phía sau, trong đầu nhớ lại ánh mắt Kiều Tranh nhìn mình. Chu Thiến rất hiểu, là anh ấy nhìn Tống Thiệu Lâm, sự ưu thương và chân tình cũng là cho Tống Thiệu Lâm.

Trong lòng cô chua chát. Anh Kiều Tranh chưa bao giờ nhìn cô với ánh mắt đó… Ánh mắt anh nhìn Chu Thiến chỉ có sự thương tiếc và thân thiết, trong mắt anh, cô chẳng qua chỉ là cô gái nhỏ đáng thương…

Chu Thiến khẽ thở dài.

Lại nghe Triệu Hi Thành bên canh hừ lạnh một tiếng, bên trong xe, độ ấm lại giảm xuống vài phần.

Lái xe Vương nghiêm túc lái xe, trên lưng ứa ra mồ hôi lạnh.

Sau khi về nhà, dường như là Triệu Hi Thành lôi Chu Thiến lên lầu

Lúc này Triệu phu nhân đã ngủ, Triệu lão gia đang ở trong thư phòng , Hi Tuấn buổi tổi chẳng biết đi đâu mà đám người hầu đều sợ cậu chủ nên không ai có thể cứu cô.

Mặt Chu Thiến trắng bệch

Cô giãy dụa, muốn thoát khỏi sự khống chế của anh nhưng tay anh như kìm sắt, nắm chặt cổ tay cô. Đau đớn vô cùng, đau đến độ khiến cô rơi nước mắt

Bọn họ vào phòng, Triệu Hi Thành đẩy cô xuống rồi xoay người khóa cửa lại

Chu Thiến bị anh ta đá xuống đất, may mà thảm dầy, nhưng dù như thế lưng và mông vẫn rất đau

Đến lúc này, Chu Thiến cũng bốc hỏa:

-         Vì sao anh không thể nói chuyện bình thường? Dù gì cũng là đàn ông, động một tí lại động tay động chân với vợ!

-         Vợ?

Triệu Hi Thành cười lạnh, mắt lóe ra ánh sáng đáng sợ:

-         Thì ra cô còn biết cô là vợ tôi! Vậy lúc cô và anh ta mắt qua mày lại còn nhớ cô là vợ Triệu Hi Thành!

-         Tôi chẳng cùng ai mắt qua mày lại

Triệu Hi Thành đi đến bên cô, nắm lấy cằm cô khiến cô không thể không ngẩng đầu nhìn thẳng vào anh. Trán Chu Thiến toát mồ hôi vì đau

Triệu Hi Thành không hề thương tiếc, anh trừng mắt nhìn cô, trong mắt lóe ra sự ngoan lệ:

-         Căn bản cô không hề mất trí nhớ. Giờ cô nói cho tôi biết, cô giả mất trí nhớ là có mục đích gì?

Chương 22: Cô vĩnh viễn là đàn bà của Triệu Hi Thành tôi

Chu Thiến chỉ cảm thấy ngực như có ngọn lửa bốc thẳng lên. Anh ta dựa vào cái gì mà đối xử với cô như vậy, chỉ vì thân thể này là của vợ anh ta sao? Đúng là kẻ biến thái!

Chu Thiến hung hăng trừng mắt nhìn, trong mắt đầy sự căm hận và khinh thường, cô lạnh lùng nói:

-         Chẳng phải anh ỷ vào mình là đàn ông sao? Chẳng phải ỷ vào sức khỏe hơn tôi sao? Anh kiêu ngạo cái gì! Buông tay, buông tay!

Triệu Hi Thành giật mình, ánh mắt của cô làm tim anh trầm xuống. Vì sao, với một lái xe cô cũng có thể cười nói vui vẻ, với gã kia thì dịu dàng tình cảm mà với người chồng như anh thì lại chẳng nói được một câu dễ nghe?

Anh cảm thấy tim như bị một bàn tay bóp chặt, vô cùng đau đơn

Anh buông tay ra, mặt cô bị anh bóp có vết xanh tím, trên da dẻ trắng như tuyết trông vô cùng đáng sợ. Trong lòng anh dâng lên cảm giác thương xót, hình như ra tay quá nặng. Anh vươn tay định đỡ cô dậy nhưng Chu Thiến lại hiểu lầm là anh định ra tay, cô dùng sức gạt tay anh, ánh mắt càng thêm phẫn hận!

Mắt Triệu Hi Thành nheo lại, sắc mặt âm trầm đáng sợ:

-         Sao? Người tình cũ đã trở lại, có núi dựa vào thì bắt đầu cứng đầu?

Chu Thiến đứng dậy, cô cố gắng nhịn đau, lưng thẳng tắp, lạnh lùng nhìn Triệu Hi Thành, hai mắt như hai viên bảo thạch lóe sáng kinh người. Hai má vì phẫn nộ mà ửng hồng. Lúc này cô có thần thái xinh đẹp khiến người ta mê hồn, đoạt phách

Cơn tức giận của Triệu Hi Thành lập tức bị dập tắt một nửa

-         Tôi nói lần cuối, tôi không giả mất trí nhớ, tôi căn bản không biết quan hệ của mình với Kiều Tranh.

-         Nếu cô không nhớ anh ta thì sao lại như mất hồn lạc phách thế. Tống Thiệu Lâm, cô cho tôi là thằng ngốc?

Chu Thiến nhất thời nghẹn họng, cái này thật khó giải thích

Triệu Hi Thành cười lạnh:

-         Diễn đi, sao không diễn tiếp

Chu Thiến ngồi xuống giường, hồi lâu sau mới nói:

-         Tin hay không tùy anh, tôi không muốn giải thích

-         Tống Thiệu Lâm, tôi mặc kệ cô mất trí nhớ thật hay mất trí nhớ giả, về sau không cho cô gặp anh ta. Cô là đàn bà của tôi, điều này cô phải nhớ kĩ lấy

Anh hơi ngừng lại, khuôn mặt tuấn tú đầy tà khí và âm ngoan

-         Cô cũng biết tính tôi rồi, chọc giận tôi không chỉ cô, ngay cả Kiều Tranh… hừ hừ… Triệu Hi Thành liên tục cười lạnh

Lời này vô cùng kích thích Chu Thiến, đầu cô như có sấm nổ, bật thốt:

-         Không được làm thương tổn anh ấy

Triệu Hi Thành đột nhiên ngừng lại. Anh chỉ gắt gao nhìn cô, đôi mắt tối đen như hang động sâu đáng sợ, có thể nuốt trôi vạn vật

Sau đó anh đột nhiên vươn tới, đẩy cô xuống giường, chân thon dài gắt gao chặn cô lại, sau đó hung hăng hôn cô

Nụ hôn này thô bạo, dã man như muốn phá hủy điều gì đó, lại như muốn cướp lấy cái gì. Có sự phẫn nộ vô cùng và cả sự đau đớn vô cùng

Môi Chu Thiến bị anh cắn sinh đau. Cô tức giận đến run người, hai tay ra sức nắm tóc Triệu Hi Thành, sức lớn đến giật tung một nắm tóc

Triệu Hi Thành ngẩng đầu, trong mắt là sự phẫn nộ và thô bạo, nếu nhìn kĩ sẽ thấy cả sự đau đớn nữa

Nhưng Chu Thiến cũng không phát hiện những điều đó. Lúc này trong lòng cô chỉ có sự chán ghét và oán hận, ánh mắt nhìn anh như nhìn thứ ghê tởm nhất trên đời. Cô nghiến răng nghiến lợi nói:

-         Buông! Đừng đem thân thể dơ bẩn của anh chạm vào tôi!

Vẻ đau đớn trong mắt Triệu Hi Thành càng đậm:

-         Cô sớm biết anh ta sẽ về nước rồi, vẫn không cho tôi chạm vào là thủ thân vì anh ta!

-         Triệu Hi Thành, anh đừng vô sỉ như vậy, đừng có dùng đầu óc dơ bẩn của anh mà nghĩ người khác cũng như anh. Anh gian díu cùng bạn thân của tôi, với hôn nhân anh không hề có chút quan niệm đạo đức nào, anh nghĩ ai cũng hạ lưu như anh

-         Câm miệng!

Triệu Hi Thành hét lớn, sau đó hai tay gắt gao bóp cổ cô. Sắc mặt vô cùng đáng sợ:

-         Cho tới nay tôi luôn thông cảm cô mất trí nhớ mà sợ hãi với hoàn cảnh xa lạ nên kháng cự tôi. Tôi vẫn nghĩ nên cho cô chút thời gian nên không ép buộc cô. Nhưng tôi sai rồi, cô chính là loại đàn bà không có tim! Hôm nay tôi sẽ để cho cô làm đàn bà của tôi, tôi phải bắt cô hiểu được, cô vĩnh viễn là đàn bà của Triệu Hi Thành, cả đời này đừng hòng trốn thoát

Chương 23 Vũ khí bí mật 1

Chu Thiến bị anh ta bóp cổ không thở được, trước mặt tối sầm, đầu óc trống rỗng. Lúc này trong lòng cô không hề sợ hãi, thậm chí cô còn nghĩ, cũng tốt, cứ bóp chết cô đi, như vậy linh hồn cô được tự do, trở về thân thể của mình, có thể chính đại quang minh xuất hiện trước mặt Kiều Tranh….

Ý thức của cô càng lúc càng mơ hồ, ngay lúc cô sắp ngất thì Triệu Hi Thành đột nhiên buông tay

Cổ họng Chu Thiến nới lỏng, lập tức ho sặc sụa. Ho đến không thở được, cả người cuộn tròn lại

Triệu Hi Thành đứng thẳng dậy, bắt đầu cởi quần áo, động tác vô cùng thô bạo, đến chỗ cúc áo khó cởi thì kéo thẳng. Nhất thời, cúc áo bị giật đứt văng tung tóe

Ánh mắt anh nhìn cô chằm chằm, trong mắt có sự điên cuồng, có lửa giận như muốn thiêu đốt mọi thứ

Chu Thiến nằm trên giường thở yếu ớt, sắc mặt trắng bệch, lạnh lùng nhìn chăm chú những độc tác của anh, trong mắt đầy sự thù hận, coi thường

-         Triệu Hi Thành, tôi chỉ là vợ anh chứ không phải là nô lệ của anh, không phải anh muốn đối xử với tôi thế nào cũng được. Anh có tôn trọng tôi chút nào không?

Cô vừa nói vừa chậm rãi lùi về phía sau

Triệu Hi Thành nhanh chóng cởi sạch áo, lộ ra cơ bắp săn chắc, dưới ánh đèn, làn da nâu sáng bóng đầy gợi cảm

Triệu Hi Thành cúi người, hai tay chống hai bên cô, nhốt cô vào giữa. Anh cúi đầu nhìn cô, ánh mắt thâm u:

-         Tôn trọng cô? Nhìn cô và người yêu cũ liếc mắt đưa tình mà thờ ơ chính là tôn trọng cô à? Cô coi Triệu Hi Thành tôi là cái gì? Tống Thiệu Lâm, cô chấp nhận số mệnh đi! Dù chết cô cũng là vợ của Triệu Hi Thành tôi. Giờ cô nên thực hiện chức trách của một người vợ đi

Anh dùng sức kéo lễ phục của cô. Xoạc một tiếng, bộ ngực của cô hiện ra trước mặt anh. Hai điểm hồng trước ngực nổi bật trên làn da trắng như tuyết tựa như hai đóa hoa hồng mảnh mai

Hơi thở của Triệu Hi Thành lập tức trở nên dồn dập, yết hầu anh nuốt mạnh, dưới bụng như có lửa đốt. Anh cúi đầu điên cuồng hôn lên đóa hồng đóa, tay xoa đùi cô, cấp tốc chuyển lên phía trên, động tác thô bạo

Triệu Hi Thành chỉ thấy trong lòng như có lửa cháy bừng bừng, chỉ muốn phát tiết ra

Đây là đàn bà của anh, cô vĩnh viễn chỉ có thể thuộc về anh. Ở đây, ở đây, cả đây nữa. Đều là của anh

Nụ hôn của anh rơi nhanh, vừa hôn vừa căn, không chút nể tình, da dẻ trắng nõn đã để lại vết hồng ái muội

Nhất thời, trong phòng chỉ còn tiếng hít thở nặng nề của Triệu Hi Thành.

Sau tiếng xoạc kia, Chu Thiến không tự chủ được mà run người. Sự đáng sợ đêm đó lại xuất hiện trong đầu cô, sự sợ hãi và xấu hổ vô cùng nhanh chóng lấp đầy lòng cô

Nhưng cô nhanh chóng tỉnh táo lại. Cô biết, lần này dù khóc lớn anh ta cũng sẽ không buông tha. Lúc này, anh như con dã thú điên cuồng. Không, anh ta vốn là một con thú đội lốt người!

Nhưng anh ta nghĩ cô sẽ để anh ta khinh thường cô hết lần này đến lần khác sao? Triệu Hi Thành, tôi sẽ làm cho anh không dám chạm vào tôi!

Cô cố gắng bỏ qua cảm giác đau đớn, ngứa ngáy trên người, đưa tay về phía gối đầu, sau đó lo lắng sờ soạng. Nhưng cô thật sự quá khẩn trương, cũng quá sợ hãi, sờ soạng một hồi cũng chưa tìm được thứ cô muốn

Mà đúng lúc này, Triệu Hi Thành lại xoa lên chỗ bí mật của cô, chỗ mẫn cảm nhất, vô cùng có kĩ xảo

Chu Thiến chỉ cảm thấy cả người như bị thiêu cháy, cảm giác tê dại như điện giật lan khắp toàn thân. Đồng thời cảm giác hưng phấn đầy xa lạ khiến cả người cô run lên

Chu Thiến không nhịn được khẽ rên rỉ

Chương 24 Chỉnh Triệu Hi Thành thê thảm

Chu Thiến 21 tuổi chưa từng có quan hệ như thế này với bất kì người đàn ông nào. Nhiều năm qua, không phải không có người từng theo đuổi cô nhưng vì trong lòng cô từ trước đến giờ chỉ có một mình Kiều Tranh nên chưa từng cho ai cơ hội. Cho nên trước khi xảy ra tai nạn xe, ngay cả nụ hôn đầu tiên cô cũng không có. Với chuyện nam nữ, cô hoàn toàn không có kinh nghiệm

Cho nên khi Chu Thiến nghe được tiếng rên rỉ của chính mình thì vừa thẹn vừa quẫn, hận không thể đập đầu mà chết. Thật không hiểu vì sao mình rõ ràng rất ghét anh ta nhưng lại có khoái cảm này. Tivi, trong sách chẳng phải đều nói lưỡng tình tương duyệt mới cảm thấy khoái hoạt sao?

Cô lấy gối đầu che đi khuôn mặt nóng bỏng của mình, nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có một kết luận: – đây nhất định là thân thể Tống Thiệu Lâm tác quái, không liên quan đến cô! Nghĩ như vậy mới khiến sự xấu hổ trong lòng hơi giảm bớt

Bên tai lại nghe được tiếng cười nhạo của Triệu Hi Thành:

-         Xem ra thân thể cô rất hoan nghênh tôi đấy

Sau đó là tiếng anh ta tháo thắt lưng

Cùng lúc đó, môi Chu Thiến cũng chạm được đến thứ cô muốn – tỏi!

Đó là lần trước về nhà mẹ đẻ cô lấy được tỏi, cô vì dùng lúc khẩn cấp lại sợ người hầu quét dọn phát hiện nên giấu nó vào trong gối đầu mình. Không ngờ phát huy công dụng nhanh như vậy

Cô dùng tốc độ nhanh nhất lấy tỏi ra, vội cho vào miệng, ra sức nhai. Trong nháy mắt, vị cay nồng của tỏi kích thích giác quan của cô, nước mắt trào ra

Lúc này, thân thể nóng bỏng của Triệu Hi Thành áp tới, chặt chẽ tiếp xúc với cơ thể nóng bừng của cô, hai người cùng run lên

Triệu Hi Thành kéo gối đầu trên mặt cô xuống, không nhịn được cười khẽ:

-         Xấu hổ cái gì? Đây cũng chẳng phải lần đầu tiên của chúng ta!

Bởi vì Chu Thiến không còn phản đối kịch liệt như trước nên lửa giận của Triệu Hi Thành rút đi không ít, hơn nữa cô ngây ngô như vậy khiến anh có cảm giác mới mẻ, giống như đêm tân hôn của hai người vậy. Trong lòng Triệu Hi Thành dấy lên chút chờ mong, có lẽ qua lúc này, quan hệ của bọn họ sẽ cải thiện, chẳng phải vẫn nõi, vợ chồng đánh nhau đầu giường, giảng hòa cuối giường sao? Có lẽ bọn họ có thể bắt đầu lại một lần nữa!

Lòng anh nhất thời dâng lên cảm giác dịu dàng, động tác cùng dịu dàng hơn

Triệu Hi Thành cúi xuống hôn môi cô…

Giây sau, anh vội vã ngẩng đầu lên, ánh mắt trừng lớn, trong mắt là sự khó tin vô cùng. Máu trên mặt rút sạch, tái nhợt như tờ giấy

Miệng cô lại có tỏi

Dạ dày anh bị càn quấy như ai đó bài sơn đảo hải

Anh bưng miệng, vội nhảy xuống giường, như tên bắn chạy vào nhà vệ sinh, ngồi xổm ở toilet mà nôn

Chu Thiến cũng ngồi dậy, tùy tiện chọn lấy một bộ quần áo mặc vào, sau đó đi đến trước cửa nhà vệ sinh, dựa cửa, lạnh lùng nhìn bộ dạng nôn mửa chật vật của Triệu Hi Thành, cười vô cùng đắc ý

-         Rất khó chịu đúng không! Cái này cũng không trách tôi được, ai bảo anh quá đáng như vậy, tôi chỉ tự phòng vệ thôi! Xem anh sau này còn dám tùy tiện chạm vào tôi nữa không!

Trong lòng cô chỉ có hai chữ: đáng đời!

Buổi tối Triệu Hi Thành vốn không ăn gì, nôn mấy lần nhưng dạ dày vẫn cuộn lại, cho nên vẫn cứ nôn khan, nôn cả ra mật.

Cả người toát mồ hôi lạnh, mồ hôi trán đầm đìa như mưa, cả người co rút lại, tay nắm bồn cầu vì dùng sức mà trắng xanh. Cả người khó chịu vô cùng, hơn nữa sự khó chịu, đau đớn dường như không dừng lại! Triệu Hi Thành hận không ai có thể một gậy đập ngất mình đi! Chu Thiến nhìn, cũng thấy rằng quá không ổn, sao nôn lâu như vậy? Lúc đó Hi Tuấn cũng không nói sẽ nôn nhiều như thế này mà

Giờ sắc mặt anh tái nhợt như tro tàn, nhìn trông cũng sắp té xỉu, sẽ không xảy ra chuyện gì chứ! Cô cũng chỉ là muốn dạy dỗ anh ta một chút thôi chứ đâu muốn lấy mạng anh ta!

Cô bước lên, ngồi xổm xuống bên cạnh, vỗ vỗ lưng Triệu Hi Thành, bàn tay chạm đến lưng cảm giác lạnh lẽo vô cùng. Cô hoảng sợ, sốt ruột hỏi:

-         Anh thế nào rồi? Sao nôn kinh như vậy? Chỉ là tỏi thôi mà, có phải độc dược đâu! Sao khoa trương vậy! Này! Đừng có làm tôi sợ

Chương 25 Chỉnh Triệu Hi Thành thê thảm 2

Ai ngờ Triệu Hi Thành lại nôn càng ghê hơn, anh vừa nôn khan, vừa thở hổn hển, đứt quãng nói:

-         Cô… cô tránh xa tôi một chút… miệng cô… miệng có mùi tỏi…

Chu Thiến vội vàng đứng lên chạy đi xúc miệng, chờ cô xúc miệng xong thì Triệu Hi Thành cũng dần dịu xuống

Triệu Hi Thành chậm rãi đứng lên, anh cảm thấy cả người như bị rút sức, không còn tí sức lực nào, cảm giác người rét đến thấu xương, cả người khẽ run lên

Chu Thiến có chút áy náy nhìn anh, cô không nghĩ sẽ nghiêm trọng như vậy, làm anh khổ sở như vậy. Anh giờ thoạt nhìn trông tái mét, rất suy yếu, làm gì còn khí phách mười phần, uy phong lẫm lẫm như thường

Cô rụt cổ, nhỏ giọng hỏi:

-         Anh không sao chứ? Có cần đến bệnh viện xem không?

Anh chậm rãi ngẩng đầu, chậm rãi nhìn về phía cô, lông mi dày khẽ nhíu lại, đôi mắt bình thường đầy ánh đào hoa giờ mất đi sự sáng rọi, mắt tối sầm, như có hơi nước phủ. Trong đó không có lửa giận như Chu Thiến tưởng tưởng, chỉ là thần sắc lạnh như băng cùng với cảm xúc mà nàng không thể hiểu được

Đôi môi mỏng khêu gợi khẽ nhếch, hơi thở gấp. Thân thể trần trụi đầy mồ hôi, ngực thở phập phồng. Nhìn anh như vậy vừa có cảm giác yếu ớt suy sụp mà lại có loại phong tình động lòng người

Anh cứ lẳng lặng nhìn cô như vậy, không tức giận, không chất vấn, không nói câu gì. Nhưng thần sắc như hận, như buồn trong mắt anh lại khiến tim Chu Thiến như bị trói chặt lại

Chu Thiến cúi đầu

Triệu Hi Thành chậm rãi đi tới, Chu Thiến nghĩ anh định động thủ với cô, vai không khỏi hơi run lên nhưng cô không né tránh. Giờ cô muốn né tránh, thậm chí là chống đối lại vô cùng dễ dàng nhưng chẳng hiểu sao cô cũng không bước đi

Là vì áy náy nên cô nguyện ý cho anh xả giận. Cô tự nhủ với mình

Nhưng Triệu Hi Thành đi đến bên cô nhưng cũng không dừng bước, lướt qua cô, đi vào phòng tắm, đóng cửa lại, không quay đầu liếc cô lấy một lần

Sau đó nghe thấy tiếng xả nước trong phòng tắm

Chu Thiến ngẩn người. Cô nhìn cửa phòng tắm, trong lòng rối loạn, mơ hồ

Sự bình tĩnh quá mức này căn bản không phải là tính cách của Triệu Hi Thành. Hay là anh ta chờ khôi phục sức khỏe lại thì đối phó với cô?

Cô đi ra ngoài, giúp anh lấy một bộ áo ngủ, đặt ở ngoài phòng tắm rồi khẽ nói:

-         Quần áo anh tôi để ngoài cửa

Trong phòng tắm yên tĩnh, ngay cả tiếng nước chảy cũng không có. Chu Thiến hơi dừng lại rồi nói tiếp:

-         Tôi không biết phản ứng của anh lại nghiêm trọng như vậy, hại anh như thế này… tôi xin lỗi!

Câu xin lỗi này của cô là thành tâm thành ý. Chuyện hôm nay, đổi lại góc nhìn khác, anh ta cho rằng cô là vợ của anh ta, làm chuyện đó là đương nhiên. Hơn nữa… thân thể này cảm thấy sung sướng là thật, đổi lại làm Tống Thiệu Lâm chưa chắc sẽ từ chối anh ta….

Trong phòng tắm vẫn chỉ im ắng. Chu Thiến không khỏi cao giọng:

-         Này! Anh có nghe không? Nói gì đó đi được không!

Yên lặng. Trả lời cô vẫn chỉ là sự yên lặng

Chu Thiến cảm thấy lạ, cô gõ cửa phòng tắm, gọi lớn:

-         Triệu Hi Thành, Triệu Hi Thành, anh có ổn không! Trả lời tôi đi

Vẫn không có gì đáp lại.

Chu Thiến nóng nảy, đẩy cửa phòng tắm ra. Tình cảnh bên trong khiến tim cô như vọt ra ngoài.



Bạn muốn xem thêm các truyện khác, xin vui lòng CLICK VÀO ĐÂY để trở về chuyên mục TRUYEN NGUOI LON và lựa chọn những truyện mới cập nhật!
Chúng tôi rất vui vì bạn đã truy cập vào blog của chúng tôi để đọc những truyện mà chúng tôi đã sưu tầm, điều đó chứng tỏ việc sưu tầm truyện của chúng tôi luôn được bạn ủng hộ. Hãy thư giãn thật tốt nhé! (Chú ý: Quay Tay vừa thôi xong rồi ngủ sớm nhé!)

Tags: truyen nguoi lon, co giao thao


Hiện tại chưa có phản hồi "Con Dâu Nhà Giàu Chương 21 - 25"

Đăng nhận xét