Hiển thị các bài đăng có nhãn truyen-ngan. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn truyen-ngan. Hiển thị tất cả bài đăng

11 điều con trai làm khiến con gái thích thú

11 điều con trai làm khiến con gái thích thú
Khi con trai làm điều gì đó cho con gái, dù là nhỏ nhặt hay lớn lao thì con gái sẽ luôn ghi nhớ các hành động này đấy nhé. Dưới đây là những điều mà khi con trai làm sẽ khiến con gái cực kỳ hạnh phúc.

1. Được “tám” hàng ngày

Con gái thường thần tượng những anh chàng lạnh lùng trong các bộ phim co giao thao, nhưng lại không thích con trai tỏ vẻ lạnh lùng với mình chút nào. Con gái muốn ngồi tán dóc hàng giờ với con trai trên lớp, qua điện thoại hay chat. Con gái thích những câu chuyện vui mà con trai kể, và hy vọng con trai cũng thích thú khi nói chuyện với mình.

11 điều con trai làm khiến con gái thích thú

2. Lắng nghe và chia sẻ

Con gái lúc nắng lúc mưa, ừ thì con gái cũng có nhiều nỗi buồn "vu vơ" lắm. Những lúc đó con trai không cần phải nói nhiều như bình thường đâu, chỉ cần con trai lắng nghe những cảm xúc của con gái và chia sẻ nó một cách chân thành, thì sẽ giúp con gái vượt qua mọi nỗi buồn trong cuộc sống.

3. Những món quà ngọt ngào

Đó có thể là một mảnh giấy trong hộc bàn con gái với một vài hình vẽ nguệch ngoạc và dòng chữ "Ấy buồn gì thế? Nhìn tớ vẽ tức cười không? Vui lên nhé!" Hoặc những món quà do chính tay con trai làm tặng con gái vào dịp Noel, sinh nhật hay 8/3. Bảo đảm con gái sẽ thích mê và trân trọng cho dù món quà ấy có xí đến đâu đi chăng nữa.

4. “Lợi dụng” nụ hôn

Không một cô gái nào là không thích được hôn cả. Nếu các nàng “chối nguây nguẩy” thì hẳn là cô ấy đang “xạo”. Đặc biệt hơn, con gái thích được hôn dưới mưa (nghe có vẻ lãng mạn như trong phim Hàn Quốc nhỉ). Nhưng nếu đế an toàn sức khỏe thì khuyến khích các chàng “tặng” các nàng một nụ hôn ép vào tường và bất ngờ thì càng thú vị.

11 điều con trai làm khiến con gái thích thú

5. Nắm tay thật chặt

Bất cứ khi nào hai người đi cạnh nhau, nếu không phải ở nơi cần sự nghiêm trang như chùa chiềng, nhà thờ…thì hãy tận dụng mọi lúc mọi nơi để nắm tay bạn gái mình, con trai nhé! Dù không nói ra nhưng chính cái nắm tay thật chặt của bạn sẽ khiến cho cô nàng có cảm giác an toàn và được bảo bọc, chở che đấy!

6. Bờ vai vững chắc

Để làm gì? Thứ 1, các nàng có thể thoải mái tựa lưng khi ngồi sau xe. Thứ 2, điều này cực kì ý nghĩa khi áp dụng trong những trường hợp con gái đang gặp phải chuyện không vui hay mệt mỏi. Cô nàng sẽ “đổ cái rầm” trước một anh chàng nói ít nhưng thể hiện cá tính mạnh mẽ nhiều như vậy.

7. Sử dụng emotion thể hiện cảm xúc

Có nhiều nhiều emotion tình cảm khác trên các phương tiện online mà bạn có thể áp dụng ngay và liền. Dẫu biết rằng đây chỉ là những cử chỉ “ảo” nhưng chắc chắn cô nào thấy cũng vui.


Truyện Ngắn Gã chồng mạt hạng

Truyện Ngắn Gã chồng mạt hạng
Gã chồng mạt hạng

Chị cay đắng khi có một người chồng đốn mạt như vậy, thế mà trước đây chị từng tự hào có một người chồng hào hoa, phong độ…

Thấy hắn đưa điện thoại cho cô con gái 12 tuổi nói: “Con bảo với bác Hà là bố đi ra ngoài bỏ điện thoại ở nhà nhé”, co giao thao chị không giữ được bình tĩnh quát thẳng vào mặt hắn: “Anh đừng dạy con tôi cái trò lừa đảo đó”.

Chị vừa đi làm về đã thấy hắn ngồi trong nhà, chị hỏi hắn sao tự nhiên về đường đột thế, hắn trả lời một cách gắt gỏng: “Chả lẽ tôi không có quyền về cái nhà này hả?”.

Chị biết mình hỏi không đúng, nhưng không hoàn toàn sai. Từ ngày chị sinh đứa thứ hai, hắn ít về hơn, lần nào chị hỏi tại sao không về nhà thì hắn đều trả lời bận công việc.

Dù chưa học xong đại học nhưng hắn có tài ăn nói, và giỏi kinh doanh nên hắn đã nhờ mẹ vay mượn để mở phòng khám ở một số địa phương như Hà Giang, Quảng Ninh và Bắc Ninh. Phòng khám nào không ổn là hắn bán lại ngay.

Hắn biết cách làm mềm lòng người khác, kể cả chị. Hắn đi nhiều không tránh được những tình cảm phát sinh ngoài vợ, ngoài chồng, lúc chị phát hiện ghen tuông ầm ĩ, hắn chỉ dỗ ngọt mấy câu là chị lại mềm như bún ngay.

Hắn đi tới đâu gái theo đến đó, một phần do các cô gái choáng ngợp vẻ bề ngoài bóng loáng của hắn. Hắn cao khoảng 1m77, áo quần lúc nào chải chuốt, ăn nói nhẹ nhàng, biết chiều lòng người lại sử dụng số điện thoại vip (…..6688.); phần vì tính hắn cũng thích thưởng thức “của lạ”. Vợ hắn ghen lắm, nhưng hắn cũng khéo dạy chị, vậy nên chị chỉ dám càu nhàu chứ không dám tìm những cô gái hắn theo để dánh ghen hay nói chuyện.

Nhưng bất cứ cái gì cũng có giới hạn của nó. Mấy cô gái trước đây chị cũng đã nhờ gia đình hắn can thiệp nên ổn. Còn lần này hắn đã nói thẳng với chị, hắn có tình cảm với cô gái đó, hắn còn công khai gọi điện cho thị trước mặt chị.

Trái tim chị đau lắm, chị là người không xinh đẹp nhưng tốt tính, có công việc ổn định, và đã sinh cho hắn một trai, một gái. Đàn ông đúng là tham lam.

Hắn công khai qua lại với cô gai đó, chị một tay chăm hai đứa nhỏ, tiền bạc hắn không chịu đưa, hắn luôn viện lý do phòng khám thu không đủ chi, truyen nguoi lon có lần hắn chỉ tay thẳng vào mặt chị và thằng nhỏ thứ hai: “Tại mày sinh ra nó, tao đã bảo tuổi tao và nó kỵ nhau rồi mà còn để, mày nhìn lại xem từ ngày sinh nó công việc tao đi xuống hẳn”.

Hôm nay chị lấy can đảm đến gặp cô gái đó. Chị cố bình tĩnh để nói chuyện với thị. Thị chết lặng khi nghe chị bảo là vợ hắn. Chị cũng đứng tim khi nghe thị bảo hắn lừa thị chưa có vợ con gì, học đại học y ra, là ông chủ mấy phòng khám.

Thị còn đưa hắn vay 50 triệu, số tiền thị định mua xe, hắn hứa ít hôm nữa trả, nhưng mãi đã gần một năm thị vẫn phải đi xe bus đi làm, hỏi thì hắn vỗ về “Anh thấy em không có xe đi làm anh xót lắm, nhưng thằng bạn chưa chịu trả anh để anh gửi em, thằng này tệ thật”.

Nghe thế thị lại thôi, và vẫn chung thủy chờ xe bus và chung thủy với hắn. Hai người đàn bà nói chuyện khá tử tế với nhau. Cả hai đều vở lẽ ra con người hắn.


Truyện Ngắn Tình

Truyện Ngắn Tình
Tình
Anh. Tôi thích cà phê! Một thứ đồ uống độc đáo mang hương vị kì diệu, tinh tế đến quyến rũ. Dư vị đắng chan chát xen lẫn cái ngọt nhàn nhạt cứ lưu luyến đọng lại trong tôi.

Hệt như cô người yêu đỏng đảnh luôn bám theo nũng nịu, không thể cưỡng lại. "Tình" cũng từ đó mà chào đời, quán café bé nhỏ, duyên dáng bên hồ nước trong xanh co giao thao, "cô đơn" ở một góc phía Tây thành phố. Trái ngược hẳn với ồn ào vồn vã của cuộc sống ngoài kia, " Tình" lạc lõng như một thế giới khác- lặng lẽ và mang bao niềm bình yên. Tôi thích ngắm màu nước sóng sánh đậm đà của mỗi ly cà phê mà tự tay mình pha chế cho khách, hay bí mật chú ý cái gật đầu tâm đắc của khách hàng khi thưởng thức. Điều đó làm tôi cảm thấy rất thỏa mãn.

Một buổi chiều nắng gắt lạ kỳ của Tháng tám, tôi tự thưởng cho mình một ly cà phê đá bên cạnh chiếc bàn mây nhìn ra phía hồ nước êm đềm. Mặt hồ thu lăn tăn gió thổi, yên ả và trầm lặng như người ấy- cô gái của tôi. Người đã bỏ đi, chạy theo ước mơ bên trời Tây xa xôi kia. Tôi đã rất giận cô ấy, từng có cảm xúc như thể mất đi tất cả của một chàng thanh niên 18 đầy nhiệt huyết và xốc nổi. Giờ đây chỉ còn đọng lại những giọt nắng trong veo nơi cuối tâm hồn. Cái gì là của mình thì dù trải qua mưa gió cát bụi, trước sau sẽ vẫn thuộc về mình. Vì thế tôi tin, nếu có duyên, chúng tôi sẽ gặp lại!

Không gian riêng tư chợt bị xáo trộn bởi tiếng mở cửa. Mà chàng trai là tôi đây đã không kịp nhận ra rằng, cuộc sống bình lặng của mình cũng từ đó mà lệch nhịp, xáo trộn theo....

Em

Hải An - là tôi- một cô nhóc lanh chanh và lắm mồm! Đôi khi còn thêm chút đanh đá của thiếu nữ tuổi 17 thích gây sự vô cớ. Khác với chị Hải Anh, chị gái yêu quý của tôi, một cô gái rất đúng tiêu chuẩn thùy mị, nết na của các mẹ! Mặc dù tính cách trái ngược, nhưng hai chị em tôi rất thương yêu nhau. Tôi cũng không vì suốt ngày bị mang ra so sánh mà ghen ghét. Tuy nhiên, thỉnh thoảng tôi vẫn bị chạnh lòng và đố kỵ với chị ấy. Cho dù tôi ngàn lần biết như thế là không tốt. Ai lại đi ganh tị với chị gái, chỉ vì mình không giống chị- giỏi giang và ngoan hiền. Mà tôi cũng có học dốt đâu, đường đường là lớp phó học tập cơ mà, tôi chỉ kém chị khoản dịu dàng thôi. À không, là khác biệt! Khác biệt tạo nên con người. Không ai phải nhất thiết giống ai cả, tôi là chính tôi, tôi đâu cần là phiên bản của người khác. Kể cả người ấy có thân thiết với bạn đến mấy đi nữa. Hoa hồng là hoa thì vẫn thuộc họ cây đấy thôi!

Tôi thích lượn lờ và khám phá khắp các ngóc ngách của thành phố. Hôm nay cũng vậy, lang thang qua các con đường, tôi bị cuốn hút bởi ngôi nhà nhỏ xinh xinh bên hồ nước. Chẳng hiểu điều gì cứ thôi thúc tôi tiến về nó. Mà mãi sau này tôi mới biết, là định mệnh mang tôi đến- hệt như đám mây cứ bồng bềnh trôi, chợt trời nổi gió, sà xuống nơi anh...

Gặp gỡ

Một cô nhóc học cấp 3 bước vào, tôi đoán thế vì em mặc đồng phục, vai mang balo Petshop, đeo tai nghe và vừa đi vừa lẩm bẩm một câu hát nào đó. Trông em tôi chợt có cảm giác rất lạ mà tôi không thể diễn tả nổi! Thế nào nhỉ, em nổi bật và lạ lẫm với không gian ở đây. Mọi người đến với "Tình" ít nhiều đều mang theo tâm trạng nào đó, họ cần cái lặng lẽ và yên bình này, để suy nghĩ hay hồi tưởng một thứ nhớ nhung. Còn em, một tâm hồn tươi trẻ và mạnh mẽ. Tôi tự hỏi mình: làn gió nào đưa em tới đây? Một không gian buồn như thế này? Nó thôi thúc tôi muốn gần em hơn:

- Chào em! Em muốn dùng cà phê loại nào?- Tôi cố gắng tỏ ra thân thiện

- Em không thích cà phê. Anh có sữa chua hoa quả không?

Một đôi mắt tròn xoe ngẩng lên chờ mong. Tôi thoáng sửng sốt. Cô nhóc vào quán cà phê của tôi rồi đòi sữa chua hoa quả!!! Khi tôi còn chưa hết bàng hoàng và đang tìm cách giải quyết thì em đã lên tiếng trước:

- Anh có thể đền bù cho em bằng cách khác!!!
- Cách gì? Tôi nghe thấy giọng mình cất lên mà không kịp kiểm soát

- Cho em tham quan cả ngôi nhà này nhé, em thích chỗ cửa sổ kia kìa- Em vừa nói vừa chỉ tay về phía chiếc bàn tôi vừa ngồi. Không đợi câu trả lời, em đã tung tăng khắp quán cà phê của tôi. Nhìn bóng áo trắng nhấp nhô ngó nghiêng, ra vẻ rất thích thú, tôi chỉ có thể lắc đầu vào bếp mang cho em một tách cà phê giống mình.

Em quay lại chỗ tôi với đôi mắt tinh nghịch, có một chút láu cá trong đó:

- Hì hì, quán của anh đẹp quá! Nhưng hơi buồn!

Tôi mỉm cười mời em: " Của em đây. Vị khách "đặc biệt"!". Tôi cố tình nhấn mạnh hai từ cuối làm em phá lên cười vang. Không gian tôi đã gắn bó suốt một năm trời bỗng trở lên rộn ràng theo tiếng cười trong trẻo của em. Tâm trạng hoài niệm xa xôi của tôi cũng biến mất tự bao giờ.

- Em đã bảo không uống cà phê mà anh?

- Quán anh chỉ có duy nhất cà phê thôi!

- Vậy anh mời em ha?- Cô nhóc vừa nói vừa nhấm vài ngụm, rồi tỏ vẻ gật gù như một chuyên gia làm tôi hơi buồn cười.

- Òà, mùi của mạch nha, socola, caramen tuyệt quá!!!

Tôi chợt sững lại, phần vì cảm nhận sâu sắc của nhóc, phần vì đã từng có người nhận xét cà phê của tôi như thế: mạch nha, chocolate, caramen, đầy ngọt ngào nhưng cũng không thoát khỏi cái đăng đắng cùng hòa quyện lại, như tình yêu em dành cho tôi. Ở bên kia bán cầu, mỗi lần uống cà phê, em còn nhớ tôi như tôi vẫn nghĩ về em, mỗi giây mỗi phút với những "giọt đắng" lách tách, lách tách rơi hay không?

- Ơ, em nói gì sai sao anh? Vị giác của em là tốt nhất rồi đó!!!

- À, không có gì. Anh đột nhiên nhớ lại một vài chuyện cũ thôi. –Sao tôi lại đi giải thích với em chứ?- Tôi lắc đầu vì suy nghĩ ngớ ngẩn vừa vụt qua.

- Người yêu hả anh???

- Gần thế- Tôi ậm ừ, không muốn em nắm được cảm xúc- Mà sao em lại tới đây? Nơi này không phù hợp với em.

- Làm gì có ông chủ nào đuổi khách như anh! Em thích, em đến!- Em hừ mũi vẻ bướng bỉnh trông mà dễ thương.

- Ô, vậy anh nên vui vì có một cô bé tới quán cà phê của mình và đòi sữa chua hoa quả?

- Hì hì, tại quán đẹp quá!

"Tình"

Từ hôm đấy, trừ học thêm hay bận, còn đâu chiều tối nào em cũng đạp xe tới. Chiếc bàn gần cửa sổ cũng tự nhiên dành cho em tự bao giờ. Lúc quán không có khách, em sẽ ngồi vắt vẻo hát vang cả phòng, mặc kệ tôi kêu la. Bình thường, em yên lặng làm bài tập, thi thoảng cũng bày ra vẻ mặt nghĩ ngợi xa xăm, khua khoắng ly hoa quả dầm của mình. Đúng, là hoa quả dầm sữa chua! Thứ đồ uống bất đắc dĩ xuất hiện ở quán! Sau một lần em xách theo túm hoa quả với mấy lốc Vinamilk, lải nhải đi theo tôi vòi vĩnh món khoái khẩu "dở hơi" của em. Thế là chiếc tủ lạnh quanh năm làm bạn với cà phê cùng đá, bây giờ có thêm cả đống quả. Cứ cuối tuần, em phải nhắt đầy tủ lạnh của tôi thì mới cười mãn nguyện. Sau vài lần nhắc nhở vô dụng, tôi không nói gì, và em thì vẫn làm theo ý mình. Có những khi thấy tôi mang ra cho em, khách cũng đòi với theo, tôi chỉ có thể chiều khách, còn em thì te tởn trêu chọc lại tôi.

Em hiếu động và vui tươi! Từ khi em đến, "Tình" không còn cái vẻ buồn bã vốn có của nó nữa. Tiếng chuông gió leng keng mà em treo khắp nơi, rộn ràng đượm nắng. Hay vài giỏ hoa lan em để trước cửa, tỏa sắc cả căn phòng. Em dần dần mang tới nơi đây một vài thứ nho nhỏ, nhưng cũng đủ để "Tình" của tôi đổi thay. Tôi không rõ việc mình dung túng cho em, làm đảo lộn không gian nơi đây là đúng hay sai? Nhưng tôi biết, không chỉ có "Tình",  truyen nguoi lon tôi cũng vui vẻ và cởi mở hơn. Những hình ảnh về cô ấy và cuộc tình dang dở không còn lẽo đẽo theo tôi hàng ngày. Thi thoảng, ánh mắt tôi cũng bất chợt dừng ở cô nhóc đang cắm cúi nghịch ngợm kia. Em tinh nghịch với mái tóc ngắn ngang vai, nụ cười má lúm luôn rạng rỡ, tràn đầy sức sống. Như làn gió mới mát lạnh, len vào "Tình" của tôi tự khi nào?

Chúng tôi thường trò chuyện với nhau, không chủ đề nhất định. Phần lớn em hỏi, tôi trả lời, em nói, tôi bình luận. Thế mà mới có ba tháng, cả tôi và "Tình" đã quen với cái giọng lanh lảnh len vào từng ngóc ngách của em. " Hôm nay em bị cô gọi lên kiểm tra miệng đấy!" " Anh Huy này, anh nghĩ có ma không?", " Này, trên đường tới đây, em nhìn thấy một người ăn mặc rất kỳ quái", " Sáng nay em bị ghi sổ đầu bài vì nói chuyện anh Huy à, mẹ sẽ mắng em chết mất".... Cứ thế, em nói với tôi mọi việc, mọi suy nghĩ trẻ con nhưng cũng đầy cá tính của em. Còn tôi, tôi đã dần coi việc lắng nghe và giải đáp em là đương nhiên. Và em, em cũng đã nhẹ nhàng bước từng bước vào cuộc sống của tôi như thế, từ một cái đẩy cửa khẽ khàng kia...

Gió lạnh

Hôm nay Hà Nội đón đợt gió mùa đầu tiên tràn về, có lẽ vì thế mà "Tình" vắng khách, nhưng đúng giờ, cô bé vẫn bước vào với cái khăn to xù, thu mình trong chiếc áo khoác bông rộng.

- Lạnh quá anh Huy ơi! Thích thật đấy!- Cô hít hà và cười thật tươi, hai lúm đồng tiền lấp ló

- Lạnh thế sao còn tới?- Huy nói vọng ra

- Hừ, người ta có cái này mang tới chứ bộ- Hải An trèo lên ghế, cố kiễng chân với tay lên cửa sổ- Anh nhìn này, đẹp không, em tự làm... AAAAA

- Làm gì mà hét to thế?- Huy vừa đỡ cô, vừa trách móc.

- Em...em... - Chẳng biết tại cái lạnh đầu mùa hay tại trái tim của cô gái tuổi 17 đang loạn lên, mà An lắp bắp. Cái miệng phát hai tư trên hai bốn bỗng đình công không biết nói gì. Chớp chớp đôi mắt, cô cũng vừa bỏ qua sự mất bình tĩnh của chàng trai bên cạnh.

- Sao không chờ anh ra, cứ tự mình làm liều!

- Em muốn cho anh bất ngờ mà! Đẹp không anh?

- ...

- Dreamcatcher đấy! Chắc anh không biết đâu. Nó giúp...

- Anh biết, mang đến những giấc mơ ngọt ngào- Huy xoa đầu cô nhóc, cười hiền

- Oa, sao anh biết hay vậy? Em thấy chỉ tụi con gái mới chú ý tới mấy cái này thôi. Hay là.... là ... đã từng có người...- An không nhận ra rằng, giọng cô vừa chững lại, nhỏ dần, nhỏ dần...

Không gian im ắng chợt bao trùm hai bóng hình bên khung cửa sổ, ngoài trời, gió vẫn thổi vù vù, xô mạnh vào kính, bật ngược lại. An không dám thở mạnh, cô vừa mong chờ anh đáp lại, nhưng cũng hy vọng anh đừng đưa ra câu trả lời, cô sợ, sợ phải nghe thấy điều mình không muốn nghe. Cô bất ngờ phát hiện, thì ra mình đã quan tâm anh ấy nhiều đến vậy. Thấy lũ con gái ở lớp làm Dreamcatcher tặng bạn trai, cô cũng liền một tuần ngủ muộn vì nó. Ba tháng quen anh, cô chưa từng thấy anh dắt ai về, hay nhắc đến tên một cô gái nào đó. Cô cứ tưởng...

Còn Huy, anh sững sờ, không phải vì nhớ tới cô gái nào đó, mà là ngạc nhiên. Bởi, anh đã quên cô ấy tự khi nào? Cô gái chiếm trọn những năm tháng tuổi trẻ của anh. Đã bao lâu rồi cô ấy không còn xuất hiện trong suy nghĩ của anh nữa?

- Uh, cô gái mà anh yêu.

An thấy tim mình như hẫng một nhịp

- Òa, thế mà anh giấu em suốt từ ấy tới giờ, phải phạt mới được!- Cô nghe thấy giọng mình cất lên, vẫn đùa vui như thường ngày, mà sao cô lại chua xót thế?

- Anh và cô ấy chia tay rồi, cô ấy đi du học.

- À... Anh, anh còn yêu chị ấy nữa không?- Cô nín thở chờ đợi

- Anh không biết nữa. Anh vẫn luôn nhớ về cô ấy, anh cũng không quên được ngày cô ấy bỏ anh đi. "Tình" chính là nơi anh và cô ấy chia xa

Cô nghe mà xót xa trong lòng, người đàn ông tốt như anh, sao lại có người nhẫn tâm bỏ rơi anh như thế chứ? Thảo nào mà "Tình" lặng thế. Thì ra. Không gian không phải mang nỗi sầu vốn có, nó chỉ phản ánh tâm trạng buồn bã nhớ nhung của con người mà thôi!

Cô cảm thấy ghen tỵ với người đã chiếm được trái tim của anh. Nhưng cô càng hận người ấy hơn. Cô chưa bao giờ nghĩ, hóa ra, khi thích một người, ta còn có thể bỗng dưng ghét bỏ một người nữa –mà thậm chí mình chưa hề gặp mặt!

- Sao tự dưng thừ ra như thế?

- Hì, em chỉ đang nghĩ, một người đẹp trai, tốt bụng, khéo tay, lại galang như anh mà cũng bị người ta bỏ. hehe. Cảm ơn chị ấy đã để anh lại cho em!!!

- Con bé này, chỉ được cái linh tinh- Huy véo má cô trêu đùa

- .....

Noel sớm

Sắp tới Noel, đường phố cũng nhộn nhịp hơn bình thường. Len với cái rét ngọt cuối đông là không khí rạo rực của năm mới gần tới. Cả nhà rộn ràng hẳn lên, phần vì Noel, nhưng chủ yêu là do chị tôi, chị Hải Anh đã về nghỉ lễ. Còn tôi, tôi cũng hân hoan trong niềm vui riêng nho nhỏ của mình... bên "Tình"... và anh.

- Không ở nhà chuẩn bị để mai đi chơi à?

- Không! Em chả thích. Mai em sẽ ở đây với anh!

- Ai cho ở, mai anh có hẹn rồi.

- Hứ, thì em sẽ lẽo đẽo bám theo anh, cho cô bạn gái anh ghen chết đi! – Nhưng ai mà biết được, khéo tôi lại chết trước người ta thì có!

- À, ra là thế. "Tình" ơi, mai tao định làm bạn với mày, thế mà có người không thích kìa!!

- Ah. Anh đáng ghét quá!!- Tôi hét lên, tiện tay đá anh cái vì dám trêu tôi

- Úi da, đau quá!

Tôi toan đá anh thêm cái nữa vì cái bản mặt lừa phỉnh kia thì một giọng nói ngọt ngào cất lên: " Xin lỗi, cho tôi hỏi?"

Ai mà lại đến vào giờ này nhỉ?

" Em..."- Anh Huy bỗng dưng sững sờ, ly cà phê vỡ choang, khói bốc lên nghi ngút. Một dự cảm chẳng lành xuất hiện trong tôi: " Ai vậy anh?"

Không cần câu trả lời, bởi người đằng sau tôi, không ai khác, người tôi vừa gặp lúc chiều- Chị Hải Anh!!!


Người duy nhất

Người duy nhất
Không biết bao nhiêu đêm chị đã tưởng tượng ra cảnh mình được âu yếm bởi một người đàn ông không phải Đính nhưng bao giờ trái tim cũng kéo chị trở về với chính người đàn ông đã vỡ vạc và đã làm chị mỏi mòn, cuồng dại.

Chiều thứ sáu, lại một buổi chiều thứ sáu khó khăn. Tuần nào cũng có ba đêm hai ngày thườn thượt, bải hoải và sau đó là cái vòng quay công sở xem chừng cũng thườn thượt và bải hoải không kém.

"Về, tuần này về với má mấy ngày đi con. Tối nay má ra bến Ninh Kiều mua bắp luộc chờ sẵn nghen, con!". Giọng má thấp thỏm trong máy như bà cũng đang hốt hoảng một thân một mình vào những buổi tối cuối tuần.

Duệ bần thần, rối hấp tấp phóng về chung cư cất xe, một cuốc taxi ra bến tốc hành gần chợ An Đông và nửa giờ sau chị đã có thể ngồi lúc lắc trên chiếc Mercedes có cả khăn lạnh và nước La Vie trong tiền vé.

Sau chuyến đi chiêm ngưỡng cầu Mỹ Thuận đến giờ, co giao thao Duệ chưa về lại Cần Thơ. Thương con gái bốn chục tới nơi, má hay ngồi xe đò lên thăm và lần nào cũng chống đũa trong bữa ăn: "Con tính chờ nó tới bạc đầu sao, con?". Lục vấn, trách hờn, thở than đủ cả, kiểu làm ráp của những bà mẹ nếu con gái chưa lấy được chồng các bà sẽ chết không nhắm mắt. Và nó, nó là một cái tên, một cách ám chỉ, một sự hoài nghi trường kỳ mỗi khi hai mẹ con đụng tới Đính. Cần Thơ có má nhưng má cộng với dư luận nghiệt ngã thì Cần Thơ trở thành nơi Duệ nhớ chứ không phải để tìm về.

Xa cảng, Bình Chánh rồi Bến Lức, một giọng nữ cuối xe bỗng xướng lên: "Chiều mát lắm, tắt máy lạnh đón gió trời đi bác tài ơi!". Một cơn nhớ bủn rủn, thèm khát, giận hờn. Thứ nhớ này giống như thời tiết trước mùa mưa, nó ào tới đùng đùng, vần vũ, sấm chớp mà không mưa được, không một hột mưa an ủi nào. Duệ nhìn thấy những quãng đồng nham nhở chuẩn bị cày ải, những vườn cây qua lại hoài mà vẫn lạ vẫn mới, những đoạn đường mà chị và Đính đã "chà đi xát lại" bằng xe đò mỗi khi có dịp. Những buổi chiều tráng lệ này, lúc ấy Đính thường đan chặt mấy ngón tay vào tay chị, xiết lấy, không nói nên lời. Chiều nay, với khoảng cách một ngàn tám trăm bảy mươi bảy cây số, nỗi nhớ như không còn chịu đựng được nữa, nó đích thị là một cơn đau.

Chiếc xe bớt ga, tấp vô vệ đường. Mở mắt ra, Duệ nhìn thấy hành khách mới là một người đàn ông đứng tuổi, trạc với Đính, dong dỏng, mặt nở, truyen nguoi lon mái tóc ngổ ngáo xỉa xỉa dưới vành nón vải ka-ki trắng, túi giả da đeo vai, ung dung nghệ sĩ. Anh ta ngồi xuống chiếc ghế gấp phụ xe vừa xăng xái mở ra ngay trước đầu gối của chị. Thấy rõ những vụn gàu trên cổ áo đen bâu đứng khá mốt. Chưa lột nón, anh ta đã rút tờ báo trong túi xách ra, nhìn nghiêng nghiêng, cái kính đọc sáng trắng càng khiến Duệ không thể rời mắt được. Chị ngồi nhóng lên để nhìn thấy bàn tay anh ta, chị không hiểu sao mình bỗng có nhu cầu kỳ quặc đó. Bàn tay của Đính là loại tay vuông ấm nóng, hiếu động múa may làm lụng, tay người này cũng rộng và chân chỉ, khác là có một chiếc nhẫn vợ chồng đính một hạåt xoàn tấm trên ngón áp. Đính là con một, Đính không có em trai, nếu tình cờ đây là người bà con của Đính thì sao? Bao giờ cũng những ý nghĩ lẩn quẩn Đính Đính Đính, như Đính là cả quả đất và nếu rời lực hút đó ra thì Duệ thành không trọng lượng ngay.

Trời tối sẫm. Khứu giác mẫn cảm hơn với mùi rơm rạ và cây trái se se trong gió chướng. Người đàn ông phía trước xếp tờ báo lại ngồi dựa vào nệm xe, yên lặng. Lúc anh ta nghiêng người cất kính và báo vào túi xách, trong ánh chiều nhập nhoạng, anh ta giống Đính như bức ảnh ngược sáng hay một loại chân dung cắt nhanh bằng kéo mà các nghệ nhân dùng để kiếm sống ở những chỗ đông người. Duệ chồm khẽ tới trước, chạm tay vào vai người ấy: "Ông anh về Cần Thơ hay xuống dọc đường?". Anh ta quay hẳn lại, ngạc nhiên thân ái: “Cô thấy quen quen hay là muốn đổi chỗ ?”. Duệ cười chật vật: “Không, một câu hỏi làm quen thôi mà”. Người này nói giọng lục tỉnh, hoàn toàn không họ hàng gì với cái ông Đính Hà Nội của chị. Người đâu có người giống nhau một cách lạ lùng.

Qua khỏi Trung Lương, xe tấp vô một sân quán mênh mông có những chậu kiểng siêu lớn. Tài xế trẻ nói bặm trợn: "Cô bác anh chị ăn uống gói ghém nhanh nhanh giùm. Độ rày cảnh sát bắn tốc độ gắt, đâu bon được. Lề mề về tới bến bắc lúc ngưng phà, muỗi nó làm thịt sáng đêm, đừng trách !".

Quán ăn lợp tôn không vách dân dã, khí thế. Duệ tần ngần trước những quầy bánh trái đóng gói sẵn, chị mua vội cho má một ký mận sữa nghe tiếp thị chỉ khu vực gần Mỹ Thuận mới có, nó mới hơn giống mận rằn Ấn Độ. Lại nhớ Đính, có lần Đính bảo đi cưới vợ giống như đi mua sầu riêng, ngửi thì thơm nhưng về nhà mới biết nhuần nhị nồng nàn hay sượng sần hay nhạt thếch, câu nói vui mà khóe miệng lại buồn, rất buồn.

Ý nghĩ về Đính khiến Duệ kín đáo tìm, mắt chị chạm phải ánh mắt của người đàn ông giống Đính đang ngồi ở một chiếc bàn còn trống. Chị bước tới, lòng tràn ngập sự thích thú rưng rưng, tò mò. Người ấy đứng dậy lịch sự kéo ghế cho chị: "Đi một đoạn đường mà có bạn vẫn hơn". Duệ kêu cơm sườn bì nhiều dưa chua và tương ớt, chị không nhớ mình cần ớt và cà phê từ lúc nào nhưng thiếu chúng thì sự trống trải thê thảm hơn.


Cưới nhau rồi mật vỡ tơi bời

Cưới nhau rồi mật vỡ tơi bời
Tôi cưng vợ mình như trứng mỏng. Điều đó ai cũng biết. Và giờ đây, tôi ngoại tình. Ai cũng biết điều đó.

Trước đây tôi hay lên án những người đàn ông ngoại tình. Tôi cho đó là những gã đàn ông mất nhân tính, thiếu trách nhiệm, lăng nhăng trăng gió. Còn người phụ nữ, dù sao thì họ cũng là phái yếu, cần được bảo vệ.

Với tôi khi đó, giả sử vợ mình có lầm lỗi gì thì tôi cũng sẵn sàng bỏ qua. Bởi, truyen nguoi lon phụ nữ vốn là như thế. Họ là phái yếu; hơn nữa, họ là phái đẹp. Nếu như cuộc sống này không có phái đẹp thì bọn đàn ông thô lỗ chúng tôi sẽ sống thế nào? Chắc chắn là sống không bằng chết!

Với quan điểm sống rõ ràng như vậy, tôi không bao giờ dám mơ đến hai chữ “ngoại tình”.

Ấy vậy mà sau 16 năm chung sống, tôi công khai ngoại tình và cho rằng, ngoại tình có lý do của nó, chỉ có người ở trong chăn mới biết chăn có rận, người ngoài nhìn vào có phán xét thì cũng là phiến diện, hời hợt.

Thúy, vợ tôi không còn đẹp sau 16 năm lấy chồng. Nhưng đó không phải lý do tôi ngoại tình. Sự biến đổi về ngoại hình không làm cho tình cảm của người đàn ông đối với vợ thay đổi. Bằng chứng là chung quanh tôi, có những cặp vợ chồng đã chung sống với nhau mấy chục năm, người vợ đã nhăn nheo, xấu xí mà vẫn được ông chồng yêu thương, cưng chiều.

Cho nên tôi khẳng định điều khiến đàn ông ngoại tình không phải là sự xuống cấp về nhan sắc hay sức khỏe của người bạn đời. Sẽ không ai tin, co giao thao nếu tôi nói rằng, ngược lại, chính sự “bất biến” của người vợ mới khiến các anh ngoại tình, lăng nhăng với người phụ nữ khác.

16 năm trước, nếu đi làm về mà không có cơm, tôi sẽ rất vui sướng khi được chở bà xã đi ăn tiệm. Còn bây giờ, khi về tới nhà mà thấy bếp núc vắng lặng, vợ đi spa, shopping hay lê la hàng quán chưa về, tôi không còn thấy chút gì vui vẻ, thay vào đó là sự bực bội, tức tối. Tất nhiên, nếu ở nhà không có người hoan nghênh, chào đón mình, thì tôi sẽ đi tìm điều đó ở nơi khác.

16 năm trước, nếu thấy bộ áo váy của “ai đó” vứt ở phòng khách, tôi sẽ cầm lên, nhẹ nhàng hôn lên làn vải mỏng manh ấy và khoan khoái cảm nhận được mùi da thịt của người phụ nữ mình yêu thương. Còn bây giờ, nếu vẫn thấy y chang như vậy, tôi sẽ bừng bừng nổi giận và cho rằng, đúng là một người phụ nữ bầy hầy, dơ dáy.


Truyện ngắn bông dong đỏ

Truyện ngắn bông dong đỏ
Con sông mùa này trong vắt và mát rượi. Trưa chiều luôn có từng tốp trẻ tắm táp, đùa nghịch phía thượng nguồn, dưới là đàn trâu đằm mình sau bữa cỏ no nê.

Tôi ngồi trên bờ, dứt dứt những cọng cỏ gà, chờ để lùa trâu về. Cạnh bên là bụi dong, hoa nở đỏ chót như mời gọi, ngày qua ngày tôi ngắm chúng từ lúc chớm nụ đến khi héo rũ, chẳng buồn hái để nhấm nháp thứ mật ngọt ngào như hồi bé.

Quê tôi, phần đa các ông bố, các anh trai trẻ đều đi làm ăn xa. Đàn bà con gái ở nhà làm ruộng, làm đồi, chăn lợn chăn gà. Cuộc sống đã khấm khá hơn rất nhiều ngày trước nhưng đàn ông vẫn cứ biền biệt như thế, chẳng hẹn ngày về.

Trưa hôm ấy khi tôi đang ngồi đằm mình như mọi khi, dưới bóng một cây sung già, chợt nghe tiếng khóc thút thít quanh đấy, lần tìm đến thì thấy Chiều đang tấm tức khóc, đôi vai gầy rung lên.

Chiều ở xóm bên kia sông, cùng học chung trường cấp ba với tôi. Thấy bước chân cạnh bên, Chiều giật mình hoảng hốt định bỏ chạy nhưng có lẽ vì mệt hay vì ánh mắt tôi đầy cảm thông và lo lắng nên Chiều ngồi lại, lấy tay quệt nước mắt: Sao Nhạn sang tận bên này làm gì thế? Chiều ngập ngừng hỏi. Tôi không trả lời mà ngồi xuống bên cạnh Chiều, bất chợt Chiều ôm lấy tôi nức nở: Nhạn đừng nói với ai nhé, tớ có bầu rồi... là do... bố cậu. Tôi như sét đánh bên tai, đẩy Chiều ra và nhìn thẳng vào đôi mắt đang đẫm nước.

Cả cái xã này, ai cũng biết bố tôi đã cứu sống Chiều khi nó bị ngất bên bờ sông cách đây mấy tháng, chính việc này cũng khiến tôi thấy tự hào vô cùng, bà con lối xóm ai cũng hết lòng ngợi khen. Vậy mà giờ đây, tôi lại vừa nghe thấy một điều khủng khiếp.

Sau lúc gặp Chiều, tôi như kẻ mất hồn, Chiều nói chỉ tôi với nó biết chuyện này thôi, nó muốn tôi giúp gì đó và tôi bảo hãy bình tĩnh, cho tôi mấy ngày để tìm cách giải quyết.


Truyện ngắn trong một tiết khí mùa xuân

Truyện ngắn trong một tiết khí mùa xuân
Làng ấy dần không chứa nổi thân hình gầy guộc, bốn mươi ký của cô giáo Thảo. Tôi biết vậy, bởi thời gian này, mỗi lần đi qua nhìn vào ngôi trường lại có cảm giác nó bé đi một chút. Hay tại học sinh lớn quá nhanh?

Thời gian đầu, khi mới về quê giữ chân văn thư, tôi thường nhắc đến giậu mồng tơi bao quanh trường tiểu học với mẹ. Mẹ tôi nấu canh mồng tơi với cá Rô gion rất ngon, nên đi đâu tôi cũng hay để ý đến giậu mồng tơi. Chẳng hiểu cây mồng tơi ở trường học ăn cái gì mà non tơ mơn mởn như thế, mặc dù nơi chúng mọc toàn là đá mồ côi, lô nhô, lố nhố.

Tay Chơn, trực bưu điện bảo rằng, đám trẻ con hay ra đấy đái thì nó mới tốt thế chứ sao. Cái giống mồng tơi là chúa thích món nước đái. Tôi cười, anh đến tuổi về vườn rồi hay sao mà nghiên cứu rau củ kỹ thế? Tay ấy cười hô hố, nói tiếp điều gì đó bùng nhùng, chẳng ra đầu ra đuôi.

Tay Chơn có lẽ là người đàn ông duy nhất trong làng. Tất nhiên, trừ đám thằng người suốt ngày đem vợ con ra làm túi đấm bốc mỗi khi say rượu và mấy ông cụ không còn đuổi kịp lũ gà phá vườn.

Làng này tồn tại như một điều kỳ cục. Nghe mấy ông cụ tán chuyện thì nó đã có từ thời Nam Bắc phân tranh. Mạc Đăng Dung trên đường chạy lên phía Bắc, để lại một đám tàn quân yếu bệnh giữa đường nên sau đó thành làng.

Xét về địa thế, thì câu chuyện có vẻ đúng, bởi làng nằm trong một thung lũng tách biệt, đá mồ côi nhiều như củ cải, cam chanh bòng bưởi không mọc nổi, đâu đâu cũng chỉ trồng toàn ngô. Mấy năm trước, những bắp ngô bé tí, ngọt lừ còn thấy nhiều, trẻ con có cái thú trộm ngô rồi ngồi châu đầu nướng ăn, người lớn thì tử tế hơn, nướng ngô trong bếp. Vài năm nay trồng toàn ngô răng ngựa, thứ chỉ để nuôi lợn gà.

Đình thần của làng thờ một cái yếm lớn. Điều đó, làm tôi nghi ngờ thêm về tính xác thực của câu chuyện nguồn gốc làng. Lẽ nào  tên phản phúc họ Mạc đã giấu giếm đám đàn bà con gái hết hạn sử dụng ở đây để đỡ mang thêm tiếng bội bạc chăng?

Như bao nhiêu trẻ con trong làng khác, tôi lớn lên với đám ngô khoai, chẳng biết gì về thế giới bên ngoài. Chỉ biết rằng ở nơi đó có nhiều trong sách vở, là nơi con trai có thể chơi với con gái mà không bị trêu chọc, nơi người ta tha hồ tự do, ăn kẹo mút, một thế giới thiên đường.

Tất cả trẻ con ở nơi này khi thành người lớn đều bỏ đi tìm thiên đường.

Trong làng chỉ còn trơ lại toàn ông bà già và những kẻ vô công rồi nghề, rượu chè, cờ bạc, công việc hằng ngày là hành hạ người khác, ném chó chửi mèo.

Tay Chơn nghe nói đã từng là một tay giang hồ tứ chiếng. Dù từ khi về làng, hắn khá hiền lành, trở thành củ khoai, hạt lúa. Hắn xấu tướng, mới gần ba mươi mà như đã bốn mươi. Răng vổ, bị nhiễm tetracyline nên vàng vàng, xỉn xỉn. Khuôn mặt như bánh bao thiu, ngày này qua ngày khác cứ nghền nghệt ra phía sau quầy tính tiền ở bưu điện duy nhất trong làng. Hắn lùn, bụng to như trống cái, hay nói những câu đùa cợt vô duyên…

Tuy vậy, người ta rất nể hắn, nhà ai có con gái lớn cũng nhăm nhe gả cho hắn. Hắn là niềm mơ ước của biết bao cô gái. Có lẽ vì hắn là người duy nhất trong làng …đeo kính cận.

Ngày cô giáo Thảo về làng là ngày Vũ Thủy, mùa xuân. Cô giáo ướt nhẹp. Mái tóc dài ép vào khuôn mặt gãy, làm mắt cô sâu hơn. Thằng bé ngồi trú mưa trong bưu điện, níu tay mẹ sợ hãi. Tay Chơn ngẩng mặt lên lơ đãng hỏi, cô tìm ai? Cô chào thân thiện, nhưng không trả lời câu hỏi của hắn khi đi vào, điệu bộ hệt như những thục nữ khác. Tuy nhiên, cái cách cô ngồi xuống đã tố cáo cô. Hai chân hơi giạng ra, nước chảy tong tong.

Thằng bé đã bớt sợ hơn. Cô nhìn nó cười hiền, thậm chí còn đưa tay vuốt má nó. Người mẹ sung sướng, nét mặt tươi cười dãn ra, cảm tưởng một phần của mình trong đứa con trai đã tới gần cô gái lạ, một cô gái thật là lạ, lạ theo kiểu cao sang…

Cô gái ấy khác biệt rất nhiều so với những cô gái trong làng. Người mẹ kín đáo nhìn kỹ cô. Có lẽ sẽ chẳng ai ngăn được bà ta nhìn vào tận chân lông cô nếu tay Chơn không hắng giọng một tiếng dài, khàn khàn đục đục đờm trong cổ.

Bà mẹ giật mình, lơ đãng, a, trời hết mưa rồi con. Cảm ơn chú Chơn nhé, chào cô. Bà bế thằng con lên, hơi đưa người về phía sau để cân với trọng lượng nó ở phía trước, lững thững đi ra ngoài trời ẩm ướt, mặt đất lỗ chỗ vệt nước để lại, có những vệt to như mắt mèo hoang hoặc một bông hoa dâm bụt be bét.

Trong bưu điện chỉ còn trơ ra khuôn mặt tròn xoe của tay Chơn và khuôn mặt dài ngoằng của cô giáo Thảo.

Tôi bước vào.

Phải nói, tôi thấy hơi choáng khi cô Thảo bất ngờ quay ra. Một khuôn mặt gây ấn tượng đến rợn người. Nước còn ướt đẫm trên từng sợi tóc mai thòng xuống. Cặp môi mỏng dính, thâm sì lại vì lạnh. Và ánh nhìn len lén, sợ sệt. Cô gái như con quỷ nhỏ chưa biết hút máu người đang bị bao vây bởi một loạt nạn nhân tương lai của mình.

Truyện ngắn em quá nhàm chán

Truyện ngắn em quá nhàm chán
Nếu như không đi tới tận cùng sự thật, có lẽ Hồng đã tha thứ được cho chồng... Nằm trong đêm, Hồng nghe rõ tiếng thở đều đều của chồng.

Từ bao giờ cặp vợ chồng mà bao người ngưỡng mộ lại sống trong cảnh đồng sàng dị mộng như vậy? Phải chăng từ ngày chồng Hồng ngoại tình, hay từ ngày cô bắt chồng phải nói tới tận cùng.
Dù biết chồng đã cố gắng kiềm chế nhưng Hồng biết chồng mình chưa ngủ. Đã bao đêm rồi, cuộc sống của vợ chồng Hồng như thế nào? Từ bao giờ cặp vợ chồng mà bao người ngưỡng mộ lại sống trong cảnh đồng sàng dị mộng như vậy? Phải chăng từ ngày chồng Hồng ngoại tình, hay từ ngày cô bắt chồng phải nói tới tận cùng sự phản bội ấy?

Người phụ nữ nào khi bị chồng phản bội cũng đều đau đớn nhưng có lẽ với Hồng nỗi đau đó lớn hơn gấp bội. Hồng và Phúc đã lớn lên bên nhau, mối tình được gọi là thanh mai trúc mã đi tới hôn nhân nên nhiều người ngưỡng mộ. Từ thời niên thiếu cho tới bây giờ, khi đã có với Phúc hai đứa con, Hồng chưa bao giờ biết tới người đàn ông nào khác. Từ khi yêu Phúc, ở cái tuổi 17, đến bây giờ Hồng chỉ có một mình Phúc. Yêu anh cô từ chối, giới hạn mọi mối quan hệ với nam giới và cũng xác định cho tới cuối đời chỉ yêu anh mà thôi. Bởi thế, khi bị chồng phản bội, Hồng mới như người mất trắng, không biết bấu víu, không có niềm tin vào ai.

Chính Phúc là người đã tự thú với vợ về việc ngoại tình. Anh biết rằng nếu an him lặng, trọn đời này Hồng sẽ không bao giờ hay biết. Đơn giản vì một điều Hồng quá tin chồng, tin tới mức khờ khạo và ngây thơ. Mà Phúc thì cũng chỉ là một người đàn ông, anh có thể mắc sai lầm bất cứ lúc nào. Nhưng lương tâm cắn rứt khiến Phúc không muốn giấu vợ mình. Và anh đã thú nhận tất cả trong nỗi đau chết đứng của Hồng.

Hồng mất ngủ nhiều hôm nhưng cuối cùng cô ấy vẫn thứ tha. Vì cô đã yêu, đã gắn bó quá lâu, vì đã quá quen và vì Phúc là cha của 2 đứa trẻ con cô. Phúc biết ơn vợ rất nhiều vì sự tha thứ đó và tự nhủ với lòng sẽ không bao giờ phạm sai lầm thêm một lần nữa. Nhưng giá mà mọi chuyện chỉ dừng lại ở đó, giá mà Hồng chấp nhận sai lầm đó như một điều đã qua. Tiếc là Hồng lại muốn đi tới tận cùng sự thật. Đó là sai lầm của Hồng nảy sinh từ sai lầm của chồng.

Hồng bắt chồng nói hết những cảm giác của anh khi ở bên người tình. Cô muốn biết anh cảm thấy thế nào khi bên người phụ nữ khác. Và rồi, khi buộc phải nói ra cảm giác đó, khi Phúc thừa nhận rằng anh cảm thấy mới mẻ, cảm giác bị chinh phục mạnh mẽ khi bên một người phụ nữ, trái tim Hồng đau buốt. Nỗi đau đó còn lớn hơn nhiều thực tế chồng ngoại tình. Phúc nói rằng vì Hồng sống quá cam chịu, vì cô tự vứt bỏ hết đòi hỏi và quyền của mình mà phụng sự chồng nên sức hấp dẫn của cô không còn nữa. Đàn bà dù gì vẫn cần phải khiến cho chồng có cảm giác cần phải chinh phục suốt đời mới có thể khiến chồng si mê. Còn Hồng, cô đã quên đi chính mình, cô sống quá đơn điệu nên cuối cùng thì Phúc phản bội vợ.